Cần cân nhắc kỹ càng khi nâng mức trần nợ công

Thống kê tư Bộ Tài chính cho thấy, trong ba năm 2016-2019, mức nợ công so với GDP của Việt Nam đã giảm mạnh từ 63,7% xuống 55%. Như vậy, áp lực gánh nặng nợ công đã giảm đi khá nhiều và là dư địa tài chính quan trọng giúp nền kinh tế Việt Nam có thể chống chọi qua đại dịch Covid-19 mà chưa xảy ra tình trạng bất ổn vĩ mô, tài chính – ngân sách và giúp nợ công bền vững.

Trong năm 2020, dựa trên kịch bản tăng trưởng mà Bộ KH&ĐT trình Chính phủ, Quốc hội, Bộ đã đưa ra nhiều kịch bản để đánh giá tác động đến cân đối ngân sách nhà nước cùng với nợ công. Dự kiến, từ nay đến hết năm 2020, nợ công có thể đạt 57-578% GDP.

Mặc dù vậy, xu hướng giảm nợ công đang một phần gây ảnh hưởng đến tiến độ giải ngân vốn đầu tư công, bao gồm cả vốn vay ODA, vay ưu đãi nước ngoài chậm trễ.

Như vậy, một mặt, việc này sẽ đóng góp tăng trưởng từ nguồn vốn vay đồng thời chịu chi phí cam kết dựa trên các khoản vay đã ký kết, chưa giải ngân và trong bối cảnh áp lực trả nợ đang ngày càng tăng mạnh hơn.

Báo cáo của Bộ Tài chính cho thấy, Việt Nam đã thành nước thu nhập trung bình, thoát ra khỏi vùng đói nghèo. Chính vì vậy sẽ không được hưởng vay ưu đãi với lãi suất thấp, chưa kể vay thương mại cũng phải chịu lãi suất cao hơn cùng với kỳ hạn ngắn hơn.

Đây sẽ là một nguyên nhân diễn đến tình trạng dư địa ngân sách đối với các khoản chi cho đầu tư phát triển, chi càng nhiều thì mức này càng giảm mạnh. Đồng thời, việc thu xếp nguồn tiền để trả nợ cũng là điều cần phải cân nhắc trong bối cảnh hiện nay.